Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

Nhìn thấy sợi tóc xoăn của phụ nữ trên ngực tôi, cô ấy gào lên và ngay hôm sau cô ấy đâm đơn ly dị.

Ngay từ thuở còn đang yêu, tôi đã biết vợ có tính hay ghen. Thuở sinh viên, tiền ăn cô ấy chỉ hết 500 nghìn nhưng tiền điện thoại cũng tới hơn 300 nghìn đồng. Mà điện thoại của cô ấy nhiều như vậy chỉ vì cô ấy gọi cho tôi ngày cả chục lần chỉ để hỏi xem tôi đang làm gì hoặc kiểm tra xem tôi có đi cà phê với đồng nghiệp nữ nào hay không.

Tuy nhiên, tôi nghĩ có yêu thì người ta mới ghen, hơn nữa lúc đó cô ấy ghen cũng rất đáng yêu, chỉ hờn dỗi đôi chút mà thôi nên tôi không bao giờ xem đây là nhược điểm của cô ấy.

Nhìn thấy sợi tóc xoăn của phụ nữ trên ngực tôi, cô ấy gào lên và ngay hôm sau cô ấy đâm đơn ly dị. Ảnh minh họa. Nhìn thấy sợi tóc xoăn của phụ nữ trên ngực tôi, cô ấy gào lên và ngay hôm sau cô ấy đâm đơn ly dị. Ảnh minh họa.

Cưới cô ấy về, những ngày đầu tôi thấy vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc vì tình yêu mà cô ấy dành cho mình. Tôi luôn ngập tràn trong cảm giác được yêu từng giây, từng phút. Ai cũng bảo tôi có phước mới có được người vợ chu đáo, lo lắng cho chồng như vậy.

Tuy nhiên, kể từ khi cô ấy có bầu và nghỉ ở nhà dưỡng thai thì tôi thấy thật sợ những trận ghen của cô ấy. Vì cả ngày chỉ ở nhà nên cô ấy dành phần lớn thời gian để xem phim tình cảm, đọc trang này trang kia, vào diễn đàn này hội nọ và nghe chuyện nhà người ta, ông ăn chả bà ăn nem rồi đánh ghen nên suy nghĩ lệch lạc.

Và cứ dựa vào những tình tiết của nhà khác rồi cô ấy về áp vào nhà mình. Hôm nào thấy tôi đi làm về muộn là cô ấy lại suy diễn rằng tôi đi cà phê với đồng nghiệp này, đối tác khác, rồi thì cô ấy kiểm tra quần áo có vết son hay mùi lạ hay không.

Nhìn cô ấy chu mũi ngửi mỗi khi tôi đi làm về, tôi vừa thấy buồn cười vừa thấy bực mình. Tuy vậy, nghĩ rằng phụ nữ có bầu trái tính trái nết nên tôi chấp nhận hết.

Nhưng lạ kỳ là sau khi sinh con rồi cô ấy cũng đi làm trở lại rồi mà vẫn giữ chứng nào tật ấy. Có lần, anh bạn đi công tác ở Lạng Sơn về có mua tặng tôi một chiếc ví. Về nhà thấy tôi có ví mới, cô ấy căn vặn tôi đủ điều nào làm gì có chuyện đàn ông tặng nhau ví, nào nhìn ví đẹp thế này chắc chỉ là phụ nữ mua.

Giải thích mãi không được, tôi bực mình nặng lời. Nhưng vừa thấy tôi vậy là cô ấy khóc lóc ầm ĩ như một đứa trẻ con khiến người giúp việc hoảng hốt chạy vào xin tôi. Tôi đành xuống nước dỗ ngọt cho êm nhà êm cửa. Ấy vậy mà cô ấy còn gọi điện cho bố mẹ tôi để trình bày sự việc theo hướng tôi có bồ khiến ông bà buồn rầu mất nhiều ngày.

Thực sự, ghen tuông đến mức này thì tôi thấy hết chịu nổi. Ảnh minh họa. Thực sự, ghen tuông đến mức này thì tôi thấy hết chịu nổi. Ảnh minh họa.

Tưởng sau lần này cô ấy sẽ rút kinh nghiệm nhưng hóa ra càng ngày cô ấy càng bới lông tìm vết để kiếm cớ ghen. Hôm tôi mới mua điện thoại mới, trong vô thức tôi gõ dòng số 224488 làm password. Về nhà thấy mã pass này không liên quan đến ngày sinh của ai trong gia đình, cô ấy lại làm ầm lên rằng chắc tôi đang hẹn hò với em nào sinh ngày 2/4/1988 nên làm pass này khiến tôi bực không chịu nổi.

Tuy nhiên, sự việc gần đây nhất mới oái oăm. Tôi đi cắt tóc ở ngoài hiệu, chẳng may có một sợi tóc quăn phụ nữ lẫn từ cái khăn quàng rơi vào ngực tôi lúc nào chẳng hay. Và khi về nhà, trong lúc kiểm tra chồng, cô ấy phát hiện ra sợi tóc quăn này và khóc lu loa lên rằng, tôi vừa đi ngủ với gái nên mới dính cả tóc vào người. Vừa than khóc cô ấy vừa đập đầu vào tường chan chát khiến tôi phải hết hơi mới kéo giữ người cô ấy được.

Trong lúc quá mệt, tôi có than thở câu: Tôi mệt mỏi với cô quá rồi. Chỉ có vậy thôi mà cô ấy vu cho tôi tội đi mèo mỡ bên ngoài rồi về trở mặt với vợ. Và cô ấy nằng nặc đòi ly dị vì không thể sống với người chồng trăng hoa như tôi.

Nói là làm, hôm qua cô ấy đã viết đơn ly hôn rồi đặt lên bàn làm việc của tôi. Thực sự, ghen tuông đến mức này thì tôi thấy hết chịu nổi. Tôi không biết mình sẽ phải làm gì để cô ấy bớt ghen đây bởi nếu cô ấy cứ như thế này tôi không chắc mình có thể chịu đựng được hết cả đời. Có ai rơi vào hoàn cảnh như tôi không? Hãy cho tôi lời khuyên?

 

Khi tôi gặp anh, tôi đã cảm nhận được sự ấm áp cũng như sự quan tâm của anh. Khi yêu tôi, anh không hề biết gia đình tôi giàu có như vậy.

Chào độc giả mục tâm sự!

Khi viết nên những dòng cảm xúc này tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, xen lẫn vào đó là sự xấu hổ về những hành động ngông cuồng tôi đã gây ra cho mẹ chồng mình. Tôi cảm thấy có lỗi với bà ngàn lần.

Tôi và chồng mình quen nhau cách đây 9 tháng. Dù thời gian yêu nhau chỉ vỏn vẹn có 3 tháng nhưng trong 3 tháng ấy, tôi trải qua đủ cung bậc cảm xúc. Có lẽ, nếu không gặp anh, tôi đã là một cô gái độc thân đúng nghĩa. Bởi tôi còn rất trẻ và chưa từng yêu thương một ai.

Xin nói qua một chút về gia đình tôi. Bố tôi hiện đang làm phó Giám đốc một công ty xây dựng, còn mẹ tôi và là giám đốc một ngân hàng tư nhân. Hiện tại, bố mẹ tôi đều chưa đến tuổi nghỉ hưu. Vì thế, họ chẳng có thời gian chăm lo cho con cái. Tôi và em trai mình hoàn toàn lớn lên nhờ sự chăm bẵm của bác Sức- người họ hàng xa- mà cũng là cô giúp việc gia đình tôi suốt mấy chục năm qua.

Suốt 23 năm tôi lớn lên, số bữa cơm tôi ngồi ăn cùng bố mẹ mình chỉ đếm ở con số hàng trăm. Cũng bởi, bố mẹ tôi thường xuyên vắng nhà. Mỗi tuần bố tôi chỉ nói chuyện với con cái một lần và chuyển cho tôi một khoản tiền đủ để tôi chi tiêu, mua sắm thoải mái trong tuần đó. Cứ thế, số tiền cứ nhiều dần trong tài khoản cá nhân.

Vì thế, tôi sống khá khép mình. Dù thế, tôi vẫn mang phong cách của một tiểu thư con nhà giàu (Ảnh minh họa).Vì thế, tôi sống khá khép mình. Dù thế, tôi vẫn mang phong cách của một tiểu thư con nhà giàu (Ảnh minh họa).

Bản thân tôi vốn thừa hưởng đức tính tiết kiệm của bà nội, nên số tiền đó tôi cứ dành dụm lại đó. Tôi rất ít khi đi mua sắm, chủ yếu mẹ dẫn tôi đi mua. Vì thế, tôi sống khá khép mình. Dù thế, tôi vẫn mang phong cách của một tiểu thư con nhà giàu. Bởi tôi có thân hình thanh mảnh của mẹ, còn khuôn mặt tôi rất “sang” giống bố mình.

Khi tôi gặp anh, tôi đã cảm nhận được sự ấm áp cũng như sự quan tâm của anh. Khi yêu tôi, anh không hề biết gia đình tôi giàu có như vậy. Tôi còn nói gia đình tôi rất nghèo, tôi không có tiền học phí, và anh đã đóng giúp tôi 2 kỳ học phí năm cuối tôi học đại học…Tôi giấu giếm anh mọi thứ, chỉ khi chúng tôi vượt rào, tôi kết hôn, anh mới rõ gia thế nhà tôi.

Cũng tại bởi lý do đó, chúng tôi đã chia tay nhau 1 tuần, lý do anh không muốn làm rể nhà giàu. Anh cũng nói, anh mồ côi cha, sống với mẹ cuộc đời bình dị, nay tự dưng lấy vợ giàu anh sợ người ta dị nghị, nói ngược xuối. Mẹ anh cũng đã biết chuyện, bà cũng ra sức ngăn cản, cấm đoán chúng tôi lấy nhau.

Bởi thế tôi đã có ấn tượng không tốt về mẹ anh từ hôm đó. Sau khi thuyết phục được mẹ anh, chúng tôi đã đi đến quyết định hôn nhân. Dù bề ngoài tôi vờ tỏ ra thân thiện với mẹ chồng, nhưng trong lòng tôi đã lên kế hoạch để cướp anh khỏi tay bà ấy.

Những ngày về làm dâu, khi anh vắng nhà tôi thường hạch sách mẹ chồng. Tôi luôn miệng chê bai đồ đạc trong gia đình. Tôi tự ý cho người đến sửa sang nhà cửa, vứt hết đồ đạc cũ, dù bà nói đó là kỷ niệm ngày bà và bố chồng tôi cưới nhau. Chưa hết tôi luôn vờ than mệt để trốn tránh việc nhà, tôi chỉ mong sao bà cứ bận rộn để đỡ soi mói nàng dâu như tôi.

Mẹ chồng tôi vốn ở quê, bà lúc nào cũng thân thiện gần gũi, nhiều hôm còn dẫn bạn bè về chơi. Những khi đó, tôi khó chịu ra mặt. Không chỉ vậy, tôi còn cố ý làm cho chồng mình gắt gỏng với mẹ chồng. Có hôm tôi kêu mất tiền, và thế là chồng tôi gào ầm lên “Con đã bảo mẹ đừng có đưa ai về nhà thời buổi này đâu biết ai tốt xấu”.

Cuộc đôi co giữa chồng và mẹ chồng khiến tôi hả hê vô cùng. Những lần sau đó, khi bà ở quê ra mua quà cho tôi, tôi đều chê bai. Chồng tôi thấy vậy cũng đồng tình “Mẹ đừng mua nữa, cô ấy không ăn mấy cái đồ đó đâu. Chỉ hiện ra tốn kém mẹ ạ”.

Thấm thoắt, ngày tôi vào viện sinh con. Hôm đó, mẹ tôi bận đi làm nên sai cô giúp việc tới. Chỉ có mẹ chồng là người ở cạnh tôi suốt từ khi vào viện tới khi tôi sinh.

Sau khi khám, bác sĩ chẩn đoán tôi sinh khó và phải mổ. Tôi sợ hãi vô cùng, tôi khóc nức nở. Mẹ chồng thấy vậy, luôn miệng động viên tôi. Bà cứ bảo tôi: “Con an tâm đã có mẹ ở đây bên con. Mạnh mẽ lên con gái của mẹ” bà mỉm cười, nhưng nước mắt đã chảy xuống gò má của bà. Khi đó, tôi nhận thấy, có lẽ mình đã sai ở đâu đó.

Tôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi người mẹ chồng như thế (Ảnh minh họa). Tôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi người mẹ chồng như thế (Ảnh minh họa).

Tôi lên bàn mổ, mẹ chồng đứng ngoài đó. Và rồi tôi đã ngủ một giấc rất dài cho tới khi tôi tỉnh dậy thấy mẹ chồng ngồi đó bế cháu, một tay vẫn cầm lấy tay tôi. Tôi cảm giác vừa hạnh phúc, nhưng trái tim tôi thắt lại. Lần nữa, tôi nhận thấy có lẽ mình sai?

Sáng hôm sau mẹ chồng tất bật ra ngoài mua cháo, về phòng bà thủ thỉ “Con nằm xuống, mẹ lau mặt cho con. Mới sinh mổ không nên ngồi lâu quá”. Tôi nghe thế có chút tủi thân nhưng vẫn ngang nganh cãi lại “Con ngồi được mẹ yên tâm”.

Bà nghe thế im lặng cầm chậu nước ra ngoài, khi đi còn dặn tôi trông bé. Tôi thấy mái tóc mẹ chồng tôi đã bạc gần hết. Bỗng có tiếng ai đó nói: “Cháu có phúc lắm mới có bà mẹ chồng như thế. Khi cháu trong phòng mổ, bà đứng ngồi không yên đấy. Bà cứ lo cho cháu. Tôi thấy bà mà thương lắm”.

Chưa dừng lại ở đó, cô cùng phòng còn kể, mẹ chồng tôi vì thương tôi thương cháu mà thức suốt đêm “Thằng bé nó khóc suốt đêm, bà ấy lọ mọ pha sữa suốt đấy. Khổ thân già rồi mà cứ tất bật”.

Tới đây, tôi thật sự biết mình đã sai ở đâu rồi. Vừa lúc mẹ chồng đi vào, tôi cúi xuống ôm bà mà khóc nức nở. Còn bà vẫn vuốt ve mái tóc tôi, khi đó, mọi đau đớn trong tôi tan biến đâu hết. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi người mẹ chồng như thế. Tôi thật sự đã sai rồi.

 Xem thêm video:

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

Một hôm, khi mang quần áo anh đi giặt, tôi phát hiện ra chiếc quần âu tôi mới mua cho anh có dấu vết lạ. Đó là một cái khuy quần mới thay, đường may cũng rất khéo léo...

Chào bạn đọc tâm sự, tôi là người thường xuyên vào đọc báo. Thấy mọi người thường có những chia sẻ thầm kín về chuyện gia đình của mình, tôi thấy như có bóng dáng của mình trong đó.

Tôi năm nay 38 tuổi, đã có hai đứa con, một gái một trai. Hai vợ chồng tôi cùng quê, lấy nhau cách đây hơn 10 năm. Chồng tôi là một người rất yêu vợ thương con. Người ngoài nhìn vào ai cũng bảo tôi may mắn vì lấy được anh.

Trước đây, khi còn yêu nhau, tôi và anh ấy sống xa nhau vì anh đi công tác gần 3 năm mới quay về. Sau đó, chúng tôi sống chung 1 năm và làm đám cưới.

Từ khi sống gần nhau, anh luôn quan tâm tôi hết mực. Anh không ngại những việc bếp núc, lau nhà, rửa bát hay giặt quần áo. Cuối tuần nào hai đứa cũng đi chơi đây đó với nhau.

Đến khi mang bầu, anh không yên tâm nên đưa đón tôi đi làm suốt 9 tháng mặc dù cơ quan hai đứa cách xa nhau gần 12 km. Đi lại vất vả như vậy nhưng ngày nào về anh cũng bảo tôi nằm nghỉ ngơi để anh làm hết mọi việc. Từ rửa bát, nấu ăn, giặt giũ đến lau nhà.

Tối đến, anh lại ghé bụng nói chuyện với con. Rồi anh hát ru con ngủ, kể chuyện con nghe. Thú thực, những lúc đó, tôi thấy hạnh phúc vô cùng.

Rồi tôi sinh con, một bé gái đáng yêu, kháu khỉnh. Từ khi con chào đời, anh luôn ở bên chăm sóc hai mẹ con. Anh cũng không ngại thức đêm chăm con, thay tã cho con. Tối đến tôi mệt, anh dậy pha sữa rồi ru con ngủ. Chẳng mấy mà con khôn lớn. Chiều nào đi làm về, anh cũng bế con đi chơi để tôi nấu những món ngon cả nhà cùng bên nhau ăn uống.

Tối đến khi con ngủ, hai vợ chồng lại bàn những kế hoạch, dự định lớn lao cho cuộc đời. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.

Thế nhưng, một ngày tôi phát hiện anh có những việc lạ lùng, như đang che giấu tôi điều gì đó. Ngày nào đi làm về anh cũng để túi xách xuống rồi mang điện thoại ra ngoài gọi điện, nói chuyện với ai đó. Tối đến, khi hai mẹ con đã ngủ say, anh lại ra ngoài ngồi hút thuốc và gọi điện.

Nhiều lúc tôi tò mò muốn hỏi lắm nhưng lại sợ rằng, mình nghi ngờ sai khi ngày nào anh cũng về với hai mẹ con. Anh vẫn chăm sóc hai mẹ con chu đáo, cuối tuần nào anh cũng giành trọn thời gian đưa con đi chơi.

Thế nhưng, bên cạnh đó, anh vẫn đang âm thầm che giấu tôi điều gì đó. Những đêm khuya anh ra ngoài hút thuốc một mình, ngồi trầm tư suy nghĩ điều gì đó khiến tôi lo lắng vô cùng.

Một hôm, khi mang quần áo anh đi giặt, tôi phát hiện ra chiếc quần âu tôi mới mua cho anh có dấu vết lạ. Ảnh minh họa. Một hôm, khi mang quần áo anh đi giặt, tôi phát hiện ra chiếc quần âu tôi mới mua cho anh có dấu vết lạ. Ảnh minh họa.

Rồi một hôm, khi mang quần áo anh đi giặt, tôi phát hiện ra chiếc quần âu tôi mới mua cho anh có dấu vết lạ. Đó là một cái khuy quần mới thay, đường may cũng rất khéo léo. Chẳng lẽ nào anh có nhân tình bên ngoài. Cả ngày hôm đó, tôi thần thờ suy nghĩ không tập trung làm được việc gì. Muốn hỏi, muốn chất vấn anh nhưng tôi sợ điều anh nói ra sẽ làm mình đau đớn không chịu đựng được.

Rồi tôi cố giả vờ như không biết điều gì xảy ra và âm thầm theo dõi anh. Những ngày đầu tuần anh vẫn đi làm bình thường nhưng đến chiều thứ 5, nếu như trước đây anh thường có lịch đá bóng thì bây giờ, chồng tôi lại lái xe đi đâu đó. Tôi bám theo anh và nhận ra, anh đang đi đến một khu ngoại ô và đỗ xe trước một căn nhà cấp bốn nhỏ giữa ngôi làng ấy.

Lạ lùng là không có cô gái xinh đẹp nào ra đón anh như tôi mường tượng trước đó, để có thể lao đến dằn mặt hai người. Anh đi xe vào trong. Rồi tôi cũng cố giữ yên lặng theo vào.

Lắng nghe câu chuyện của anh với người phụ nữ bên trong mà lòng tôi nghẹn ngào. Thì ra đó là mẹ đẻ của anh. Mẹ anh đang ở đây vậy mà lâu nay anh nói dối với tôi là không còn mẹ, bố anh đã mất, người mẹ thứ hai của anh đã ra nước ngoài ở với con gái là con chung của bà ấy với bố anh.

Câu chuyện tôi nghe được ít lắm, chỉ rõ là mẹ anh đang mắc bệnh nặng và chỉ còn sống được những ngày cuối đời. Trưa nào anh cũng đến thăm mẹ, còn thứ 5 anh sang vào buổi chiều. Anh còn thuê một bác giúp việc chăm nom mẹ anh, cứ hễ có dấu hiệu gì mà bác ấy gọi điện cho anh sang khẩn cấp.

Nhìn anh bón cho mẹ từng thìa cháo mà lòng tôi cũng quặn thắt. Tôi cứ đứng vậy khóc mà không để ý, anh đang bước ra lúc nào. Nhìn thấy tôi, anh giật mình rồi kéo tôi ra ngoài.

Suốt cả tuần đó anh chẳng nói với tôi một lời nào. Cho đến tối hôm qua, lại thấy anh lặng lẽ ra ban công ngồi hút thuốc một mình, tôi bước ra hỏi chuyện anh.

Anh nhìn tôi một lúc sau rồi mới kể. Người đó chính là mẹ ruột của anh. Trước đây, khi anh mới 7 tuổi, bố anh có người đàn bà khác, chính là mẹ kế của anh bây giờ. Ông đi làm xa và lâu lâu mới về thăm hai mẹ con một lần. Nhưng suốt năm anh 6 tuổi, ông chẳng về một lần nào, cũng không gửi tiền về cho mẹ con anh như trước nữa. Rồi sau đó, ông dẫn người đàn bà ấy về và đòi bỏ mẹ tôi.

Ông cho tôi lựa chọn sống cùng mẹ hoặc sống cùng bố, nếu sống cùng mẹ sẽ nghèo đói không có gì, còn sống cùng bố sẽ được ăn sung mặc sướng và sau này ông sẽ cho đi du học. Anh không ngần ngại chọn sống cùng bố với một lòng hận thù những người khiến hai mẹ con anh chia cắt và sống khổ sở những ngày qua. Anh cũng thầm hứa sẽ có ngày anh kiếm được nhiều tiền và đón mẹ đẻ lên sống cùng.

Vậy mà, khi anh chưa thực hiện được lời thề năm trước thì mẹ anh đổ bệnh. Bây giờ mẹ chỉ sống được vài tháng nữa, cũng có thể là vài tuần không biết. Anh không muốn đưa mẹ về sống cùng vì sợ tôi sẽ thái với người mẹ quê mùa của mình, rồi sẽ làm mẹ tổn thương…

Suốt cả đêm qua tôi không thể nào ngủ được. Tại sao bao nhiêu năm sống cùng mà anh không tin tôi, anh nỡ giấu tôi âm thầm chịu đau khổ một mình như vậy. Muốn đón mẹ anh về sống cùng, để được cùng anh chăm sóc mẹ những ngày cuối đời nhưng chồng tôi lại nhất quyết không chịu.

Tôi không thể hiểu được, anh đang suy nghĩ gì trong đầu, và anh có còn xem tôi là vợ không nữa. Tôi phải làm sao lúc này đây? Xin hãy cho tôi lời khuyên để có thể giữ trọn đạo hiếu của một người con dâu với người mẹ khốn khó của anh.

Trước khi cưới, anh nói không quan tâm đến quá khứ mà chỉ cần hiện tại và tương lai. Vậy mà…

Trước khi đến với chồng, tôi đã yêu một người khác, chúng tôi xác định đi đến hôn nhân, hai gia đình đều ủng hộ, nên đã sống với nhau như vợ chồng. Nhưng đời không ai biết trước được chữ ngờ, sau một chuyến công tác, người ấy thay lòng đổi dạ và nói lời chia tay với tôi, tôi đã mất một thời gian dài để lấy lại thăng bằng và quên đi nỗi đau bị phản bội.

Rồi tôi gặp anh, chồng của tôi bây giờ, anh và tôi làm cùng công ty. Ngay khi biết anh có tình cảm với mình, tôi đã nói thẳng cho anh biết mọi chuyện, rằng tôi không phải là một người phụ nữ còn trinh tiết, nếu anh cần một người con gái còn trinh thì đừng đến với tôi mà hãy đi tìm người khác. Nhưng lúc đó anh khẳng khái, anh không quan trọng quá khứ mà chỉ quan tâm đến hiện tại và tương lai, an nói yêu tôi và sẵn sàng bỏ qua tất cả chỉ để có được tôi.

1 Trước khi cưới, anh nói không quan tâm đến quá khứ mà chỉ cần hiện tại và tương lai. Vậy mà… (Ảnh minh họa)

Tôi đã tin anh, đã yêu anh từ những quan điểm rõ ràng đó, và không ngần ngại chấp nhận làm vợ anh. Tôi đã từng hạnh phúc khi nghĩ rằng sau bao nhiêu sóng gió, tôi đã tìm được người đàn ông thực sự yêu thương và thấu hiểu mình.

Nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ hạnh phúc được vài tháng đầu, sau đó chồng tôi bắt đầu tỏ thái độ coi thường tôi. Anh thường xuyên đem chuyện cũ ra nói, đay nghiến tôi.

Có những đêm chỉ có hai vợ chồng trong phòng, anh lại hỏi tôi về người cũ, bắt tôi so sánh xem anh và người ấy, ai làm tình giỏi hơn. Anh khen tôi có nhiều kinh nghiệm chuyện chăn gối, nhưng để ngầm ám chỉ rằng tôi là một người đàn bà hư hỏng, chưa cưới và đã sống với người ta như vợ chồng.

Không chỉ khi có cả hai vợ chồng, những lúc có bạn bè, người thân của cả 2 đứa, anh cũng nhắc đến chuyện tôi đã không còn trinh trắng trước hôn nhân, tôi sống thử với người khác trước khi đến với anh.

Những điều anh nói không sai, nhưng sao lúc đó tôi cảm thấy hận, thấy giận anh vô cùng. Anh đã nói với tôi không để ý chuyện cũ, vậy mà chẳng khi nào anh quên chuyện đó, tôi có cảm giác, anh đang muốn cả thiên hạ thấy rằng tôi là người đàn bà hư hỏng, còn anh là người đàn ông vị tha, chấp nhận lấy tôi ngay cả khi tôi đã chẳng còn nguyên vẹn.

Mẹ chồng nói tôi tìm một người đàn ông tốt ngoài chồng để quan hệ và sinh con. Sẽ không ai biết chuyện này, ngoài tôi, bà và người đàn ông đó…

Tôi 29 tuổi, cưới chồng mới được 4 năm nhưng chúng tôi mãi không có con. Ban đầu, mẹ chồng đổ lỗi tại tôi, bà còn nghi ngờ tôi ngày con gái chơi bời, nạo hút thai nhiều nên không thể sinh con, tôi đi khám, nhưng các chỉ số của tôi hoàn toàn bình thường.

Mọi nghi vấn đổ dồn về phía chồng, tôi khuyên chồng đi xét nghiệm, nhưng khi đi lấy kết quả thì tôi đi một mình, và kết quả đúng như lo lắng của tôi, lỗi là do chồng, tinh trùng của anh yêu và quá loãng, không có khả năng thụ thai. Bác sĩ nói, khả năng hy vọng là rất thấp, kể cả khi chúng tôi làm các thủ thuật khác thì hy vọng cũng không nhiều.

1 Mẹ chồng nói tôi tìm một người đàn ông tốt ngoài chồng để quan hệ và sinh con. Sẽ không ai biết chuyện này, ngoài tôi, bà và người đàn ông đó… (Ảnh minh họa)

Tôi không dám đưa kết quả này cho chồng xem, chồng hỏi về kết quả, tôi vẫn nói dối là bình thường. Cố tỏ ra vui vẻ, động viên anh, nhưng trong lòng rất hoang mang. Tôi đưa cho mẹ chồng xem kết quả, bà rất buồn nhưng yêu cầu tôi không được nói cho chồng biết.

Sau vài ngày suy nghĩ, mẹ chồng nói với tôi nhà bà chỉ có một người con trai, con trai bà lại rất yêu thương tôi. Bà không muốn vì cú sốc này mà ảnh hưởng đến tâm lý, sự nghiệp, tương lai của chồng. Bà yêu cầu tôi giữ kín chuyện và đi tìm một người đàn ông tốt khác ngoài chồng để xin một đứa con. Bà nói có thể quan hệ trực tiếp, hoặc có thể xin tinh trùng của họ, điều đó do tôi tự quyết định. Chuyện này sẽ được giữ kín, sẽ không ai biết ngoài mẹ chồng, tôi và người đàn ông kia. Đứa con tôi sinh ra vẫn là con của chồng tôi, vẫn là cháu của bà, bà vẫn sẽ chăm sóc, yêu thương như máu mủ, chồng tôi sẽ không bao giờ biết sự thật này.

4 năm sau đám cưới, tôi và chồng chờ đợi trong vô vọng, dù không nói hết sự thật cho anh biết, nhưng tôi vẫn mua thuốc bổ cho chồng uống, làm theo những hướng dẫn của bác sĩ, nhưng không có kết quả. Chồng tôi bắt đầu chán nản, buông xuôi. Nhìn những đứa trẻ nhà hàng xóm nô đùa, tôi khao khát được làm mẹ, được nghe tiếng gọi mẹ ơi.

Mỗi lần nghĩ đến câu chuyện của mẹ chồng, tôi lại ứa nước mắt, tôi không muốn phản bội chồng, cũng không muốn có con với ai khác ngoài anh. Nhưng tôi lại không thể nói thật cho anh biết, rằng anh không thể sinh con. Tôi phải làm gì bây giờ?.

Cô ấy thú nhận rằng cô ấy đã tìm được người có quốc tịch nước ấy đồng ý kết hôn với cô ấy nên đinh thời gian tới sẽ làm thủ tục ly hôn tôi để kết hôn với người kia và được mang quốc tịch nước đó.

Giờ thì tôi đã trở thành người độc thân, tôi trở về con số không và vật vã trong đau đớn. Cuộc đời, đúng là không ai biết trước ngày mai, mới hôm trước hạnh phúc đong đầy vậy, hôm sau có thể đã rơi xuống đỉnh cao của đau khổ.

Ngày này, đúng 5 năm trước là ngày cưới của tôi, hạnh phúc tràn trề còn hôm nay thì thấy lòng mình đau như thể bị sát muối. Tôi viết lại câu chuyện của mình như một lời giãy bày cho nhẹ bớt nỗi lòng và để từ đây, tôi bước sang được cuộc đời khác thanh thản, bình yên.

Đúng 5 năm trước, tôi cưới vợ và tôi đã hãnh diện lắm khi sánh đôi cùng với một người con gái như vậy trước mặt bè bạn. Vợ tôi dù chỉ là nhân viên văn phòng của một công ty nhỏ với thu nhập hàng tháng chưa đến 4 triệu đồng nhưng cô ấy luôn là niềm khao khát với mọi gã đàn ông lúc đó.

Ai chỉ gặp cô ấy một lần thôi cũng khó mà quên được nụ cười tỏa nắng, hàm răng khểnh và đặc biệt là cách ăn nói cực kỳ dịu dàng và khéo léo. Tôi đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể chinh phục được cô ấy.

Cô ấy thú nhận rằng cô ấy đã tìm được người có quốc tịch nước ấy đồng ý kết hôn với cô ấy nên đinh thời gian tới sẽ làm thủ tục ly hôn tôi để kết hôn với người kia và được mang quốc tịch nước đó. Ảnh minh họa Cô ấy thú nhận rằng cô ấy đã tìm được người có quốc tịch nước ấy đồng ý kết hôn với cô ấy nên đinh thời gian tới sẽ làm thủ tục ly hôn tôi để kết hôn với người kia và được mang quốc tịch nước đó. Ảnh minh họa.

Không phải cái sự khéo léo, hiền lành và dịu dàng của cô ấy là cô ấy diễn mà đó là bản tính thực của cô ấy. Tôi đã nghĩ như vậy trong suốt những năm tháng yêu nhau và gần như trong suốt cả hơn 4 năm chung sống.

Cũng vì sự khéo léo này mà về nhà tôi làm dâu, cô ấy được bố mẹ tôi hết mực cưng chiều tuy nhiên cô ấy không bao giờ ỷ lại. Nhà tôi vốn cũng giàu có, nhà luôn có người giúp việc, nhưng cô ấy luôn nhận lấy trách nhiệm đảm đang nội trợ cực kỳ chu đáo.
Cô ấy làm gì cũng gọn gàng, sạch sẽ nên được rất được lòng mẹ tôi.

Hơn nữa, cô ấy lại nấu ăn ngon và chăm sóc từng người trong gia đình chu đáo nên nhiều khi mẹ tôi coi cô ấy như con gái. Mẹ tôi luôn bảo tôi rằng tôi tốt phước lắm mới gặp được người vợ như vậy.

Họ hàng, anh em bên nhà tôi luôn khâm phục cô ấy trong cách đối nhân xử thế. Chỉ cần một người họ hàng bị ốm thôi thì cô ấy đã là người đầu tiên trong nhà đưa ra những gợi ý thăm hỏi. Còn bố mẹ tôi chỉ hơi đau đầu chút thôi, cô ấy đã sẵn sàng bưng thuốc thang, rồi nấu cháo, bê tận giường.

Gia đình tôi còn hạnh phúc hơn nữa khi chưa đầy hai tháng sau đám cưới, cô ấy đã mang bầu và sau đó sinh cho bố mẹ tôi đứa cháu đích tôn bụ bẫm. Cũng vì vợ tôi chăm sóc tốt và nuôi dạy kỹ lưỡng nên con trai chúng tôi rất ngoan ngoãn, khỏe mạnh và biết ứng xử tốt.

Cuộc sống của gia đình tôi có lẽ sẽ mãi êm đềm hạnh phúc như vậy và tôi cứ mãi thầm cảm ơn một người vợ như vậy nếu không có một ngày cô ấy quên đóng hòm mail cá nhân và tôi phát hiện được bí mật động trời trong đó.

Tôi không ân hận và còn lăn tăn gì về cuộc ly hôn này nhưng tôi đau đớn quá, vì thế là từ nay tôi phải sống xa con trai và không biết bao giờ mới được gặp lại nếu con theo cô ấy ra nước ngoài. Ảnh minh họa. Tôi không ân hận và còn lăn tăn gì về cuộc ly hôn này nhưng tôi đau đớn quá, vì thế là từ nay tôi phải sống xa con trai và không biết bao giờ mới được gặp lại nếu con theo cô ấy ra nước ngoài. Ảnh minh họa.

Qua nhiều bức mail cô ấy gửi cho một người quen ở nước ngoài, tôi biết cô ấy đang tìm cách được định cư ở nước ngoài và thậm chí cô ấy còn bàn đến cả việc sẽ kết hôn giả với một người do người quen giới thiệu.

Không tin vào mắt mình, khi tôi sự việc này ra hỏi cô ấy, khi biết không thể chối cãi, cô ấy thú nhận rằng đúng là từ lâu cô ấy đã nuôi khao khát được định cư ở nước ngoài và con cô ấy cũng phải sống ở nước ngoài.

Cô ấy bảo chưa bao giờ cô ấy có ý muốn lấy chồng Việt và sống ở trong nước, tuy nhiên do đã đến tuổi lấy chồng, sinh con mà cơ hội ra nước ngoài sống vẫn chưa đến nên cô ấy đành lấy tôi. Và trong suốt quá trình chung sống, dù có yêu tôi nhưng cô ấy vẫn không từ bỏ được mong muốn ra nước ngoài sinh sống.

Cô ấy bảo rằng cô ấy sẽ làm mọi cách để thực hiện ước mơ này. Cô ấy thú nhận rằng cô ấy đã tìm được người có quốc tịch nước ấy đồng ý kết hôn với cô ấy nên đinh thời gian tới sẽ làm thủ tục ly hôn tôi để kết hôn với người kia và được mang quốc tịch nước đó. Cô ấy bảo rằng khi nào cô ấy được nhập tịch nước kia thì sẽ quay về đón bố con tôi sang đó sống.

Nghe cô ấy nói mà tôi không tin vào tai mình, hóa ra bấy lâu nay cô ấy lấy tôi chỉ vì lấp chỗ trống, tôi chỉ là trạm dừng chân trong hành trình đến miền đất hứa của cô ấy mà thôi.

Tất nhiên, bản tính tự ái của một người đàn ông không cho phép tôi ở thêm với một người vợ như vậy thêm ngày nào nữa. Tôi ly hôn cô ấy chóng vánh sau lời thú nhận trên.

Tôi không ân hận và còn lăn tăn gì về cuộc ly hôn này nhưng tôi đau đớn quá, vì thế là từ nay tôi phải sống xa con trai và không biết bao giờ mới được gặp lại nếu con theo cô ấy ra nước ngoài. Rồi không biết cuộc sống của con tôi sẽ ra sao đây?

 

Mỗi lần thấy con trai đi rửa bát là mẹ chồng lại lao ra đòi rửa và chửi bóng gió rằng tôi là loại đàn bà hư hỏng.

Tôi và chồng cưới nhau được 6 năm, có 2 đứa con, tôi làm việc cho một cơ quan nhà nước, còn chồng làm việc cho một doanh nghệp tư nhân. Cưới xong vợ chồng đi thuê nhà, sau khi sinh con, không có người trông con nên tôi nhờ mẹ chồng từ quê ra thành phố trông cháu giúp.

Đứa đầu nhà tôi năm nay mới 4 tuổi, đang đi trẻ, còn đứa thứ 2 mới được hơn 1 tuổi thì ở nhà với bà. Hàng ngày 2 vợ chồng đều đi làm từ 7 giờ sáng đến 6 giờ chiều mới về, ngoài công việc ở cơ quan, tôi lo thêm việc chợ búa, cơm nước và chăm sóc hai đứa con nhỏ. Còn chồng thì rửa bát vào buổi sáng và buổi tối, thi thoảng anh cũng giúp tôi lấy quần áo từ máy giặt ra phơi hay gấp quần áo khô cho vào tủ, nhưng mỗi lần thấy chồng làm việc nhà là mẹ chồng lại tỏ thái độ khó chịu. Nhất là mỗi lần thấy con trai đi rửa bát là mẹ chồng lao ngay ra đòi rửa và bóng gió chửi tôi là loại đàn bà chẳng ra gì, hư hỏng, bắt chồng rửa bát.

1

Mẹ chồng còn nói, ở với bố chồng gần 40 năm mà chưa một lần bà bắt bố chồng cầm cái chổi quét nhà chứ đừng nói đến chuyện rửa bát hay giặt giũ quần áo. Trong khi chồng tôi, không việc gì là không phải nhúng tay vào. Trước mặt tôi, bà chửi con trai ngu dốt, để vợ nó cưỡi lên đầu lên cổ.

Chồng tôi thì rất thương và hiểu vợ, anh cũng chẳng ngại làm việc nhà và bảo tôi đừng để ý đến những điều bà nói nhưng làm sao mà không để ý cho được khi mà mỗi ngày ngoài công việc ở cơ quan về nhà tôi phải làm bao nhiêu là việc, không có cả thời gian tắm giặt, vậy mà mẹ chồng tôi chẳng hiểu, chồng tôi đi làm về có mỗi việc rửa cá bát và thi thoảng phơi quần áo trong máy giặt mà mẹ chồng cũng cho rằng tôi hỗn láo, cưỡi lên đầu lên cổ chồng?.

Bài đăng phổ biến

Được tạo bởi Blogger.

Danh mục bài viết

SEARCH